Tâm sự - Gia Đình

Mẹ chồng gửi hải sản lên con gái bà rồi nhắn chồng tôi sang ăn ké vì ở với tôi "chả mấy khi được ăn ngon"

Còn việc vì sao mẹ chồng tôi cứ phải nghĩ như vậy? Có lẽ câu trả lời không nằm ở tôi. Và tôi cũng không còn cần tìm nữa.

Tôi lấy chồng đã 15 năm. Quãng thời gian không quá ngắn, đủ để một người phụ nữ đi từ trẻ trung đến chín chắn, từ háo hức làm dâu đến bình thản chấp nhận nhiều điều không thể thay đổi. Và cũng ngần ấy năm, tôi không được lòng nhà chồng. Cụ thể hơn, là 15 năm mẹ chồng tôi gần như không nhìn mặt tôi.

Không phải vì tôi hỗn láo, không biết điều, cũng không phải vì tôi không làm tròn bổn phận làm vợ, làm dâu. Chỉ đơn giản là… bà không thích tôi. Mà một khi người lớn đã không thích, thì mọi cố gắng dường như đều trở nên thừa thãi.

Tôi từng buồn, từng tủi, từng tự hỏi mình đã sai ở đâu. Nhưng rồi thời gian dạy tôi một điều: không phải mối quan hệ nào cũng có thể cố gắng mà tốt lên. Có những khoảng cách, dù mình không tạo ra, nhưng mình buộc phải học cách sống chung.

May mắn cho tôi là chồng tôi rất thương vợ con. Anh không phải người nói lời ngọt ngào, nhưng luôn đứng về phía tôi trong những lúc quan trọng. Anh hiểu tôi đã chịu nhiều áp lực khi làm dâu trong một gia đình không chấp nhận mình. Và chính điều đó giúp tôi đủ vững vàng để đi cùng anh suốt chặng đường hôn nhân dài như vậy.

Tôi có 1 cô con gái lớn và 1 cậu con trai mới 5 tuổi. Tôi lo toan từ bữa ăn, giấc ngủ, chuyện học hành, sức khỏe. Không dám nói là giàu có hay dư dả, nhưng tôi tự tin rằng mình không để chồng con phải thiếu thốn. Ba bố con đều khỏe mạnh, béo tốt, trong nhà lúc nào cũng có tiếng cười.

Vậy mà hôm vừa rồi, tôi vô tình đọc được một tin nhắn của mẹ chồng gửi cho chồng tôi. Bà bảo: “Mẹ gửi ít hải sản ngon lên nhà chị con, sang mà ăn. Chứ ở với con kia chả mấy khi được ăn ngon.”

Tôi đọc mà lòng chùng xuống. Không phải vì tiếc miếng ăn. Cũng chẳng phải vì ghen tị với chị chồng. Mà là cái cảm giác bị phủ nhận, bị đánh giá sai suốt bao nhiêu năm, chỉ gói gọn trong vài dòng tin nhắn.

Hóa ra trong mắt mẹ chồng tôi, chồng tôi sống với tôi là khổ. Khổ đến mức “chả mấy khi được ăn ngon”. Như thể tôi là người bắt anh ăn kham khổ, ăn dè sẻn, như thể gia đình tôi thiếu thốn lắm. Như thể bao nhiêu năm tôi chăm sóc chồng con chẳng có giá trị gì.

Tôi tự hỏi: rốt cuộc tôi đã làm gì sai? Hay chỉ vì tôi không được bà chọn làm con dâu, nên dù tôi có làm tốt đến đâu, trong mắt bà vẫn là người khiến con trai bà thiệt thòi?

Có lẽ, với nhiều bà mẹ chồng, con trai luôn là đứa trẻ cần được thương xót. Dù anh ấy đã là người đàn ông trung niên, có gia đình riêng, có vợ con đủ đầy, thì trong mắt mẹ, anh vẫn là “thằng bé khổ”. Và cái “khổ” ấy, đôi khi không xuất phát từ thực tế, mà từ định kiến.

Tôi hiểu, mẹ thương con. Nhưng tình thương ấy, khi đi kèm sự thiên vị và định kiến, lại vô tình trở thành con dao làm đau người khác. Đau âm ỉ, không ồn ào, nhưng kéo dài suốt nhiều năm.

Điều khiến tôi nhẹ lòng nhất sau cùng, vẫn là thái độ của chồng. Anh đọc tin nhắn, chỉ thở dài. Anh không trách tôi, cũng không sang ăn như lời mẹ bảo. Anh về nhà, ăn cơm cùng vợ con, như mọi ngày. Với tôi, thế là đủ.

15 năm làm dâu không được lòng mẹ chồng, tôi học được cách không mong cầu sự công nhận từ người không muốn hiểu mình. Tôi chọn tập trung vào gia đình nhỏ, vào người chồng biết trân trọng và những đứa con lớn lên trong yêu thương.

Có những nỗi buồn không cần phải cãi lại, không cần phải phân bua. Chỉ cần mình biết mình đã sống tử tế, đã làm tròn vai trò của một người vợ, người mẹ, thế là đủ.

Còn việc vì sao mẹ chồng tôi cứ phải nghĩ như vậy? Có lẽ câu trả lời không nằm ở tôi. Và tôi cũng không còn cần tìm nữa.