Sách Hay

Soái Ca Quán Ba Là Thầy Giáo Tôi!

Hãy chạm đến cảm xúc qua từng trang chữ của bộ truyện Full Soái Ca Quán Ba Là Thầy Giáo Tôi! của tác giả đang cập nhật, cùng đắm chìm trong biển truyện đa dạng, độc đáo.

Ngoài bộ truyện Soái Ca Quán Ba Là Thầy Giáo Tôi!đã hoàn thành, hãy bình luận và chia sẻ, ủng hộ chúng tôi ra các bộ truyện mới và hay.

Thông tin về truyện

Giới thiệu nội dung:

 Sau khi thua trò "Thật  hay Thách",  tôi bị ép  phải nói một câu thoại cực kỳ  xấu hổ với chàng trai đẹp nhất quán bar.

 Nào ngờ kết quả là ngày hôm sau tôi mới phát hiện ra, "chàng soái ca" chính là thầy giáo mới của mình.

   Xin hỏi, trường hợp  này liệu còn có thể cứu vãn nữa không?

 Tôi đang online chờ gấp, thực sự  rất gấp!

Đọc truyện Soái Ca Quán Ba Là Thầy Giáo Tôi!

Chương 1

1

Vốn dĩ tôi chơi trò "Thật hay Thách" bị thua nên đành chọn thực hiện thử thách theo yêu cầu của đám bạn.

Thế nhưng cái nội dung này quả thực là quá làm khó người ta rồi!

Trong khi đó, Thịnh Thanh vẫn thong thả vắt chéo chân, tay lắc nhẹ ly rượu vang đỏ đầy thích thú:

"Thấy chưa, chính là cái anh chàng đang đứng hút t.h.u.ố.c dựa vào tường bên ngoài nhà vệ sinh ấy."

Nghe lời đối phương, tôi ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thế nhưng chỉ một cái liếc mắt này thôi cũng đủ khiến tôi suýt chút nữa hồn xiêu phách lạc.

Với góc nghiêng thanh tú cùng ngũ quan đoan chính, ánh đèn mờ ảo của quán bar chiếu lên gương mặt anh trông vừa toát lên vẻ cấm d.ụ.c lại vừa mê người đến lạ.

"Cậu chắc chứ?"

Hỏi xong, chân tôi đã bắt đầu hơi run rồi.

Tại sao màn mở đầu giữa tôi và trai đẹp lại không thể tốt đẹp hơn một chút cơ chứ!

"Mau đi đi."

Dưới sự thúc giục của bạn tốt, tôi đành rón ra rón rén đi về phía anh với dáng vẻ chẳng khác nào kẻ trộm.

Có lẽ do cái khí chất "gian phi" của tôi bộc lộ quá rõ ràng,

Nên anh liền ngẩng đầu nhìn lại, đôi mắt hoa đào ấy cười như không cười, đuôi mắt dài nhỏ trông cứ như đang cố tình quyến rũ người ta vậy.

Sự tình ấy khiến nhất thời tôi chẳng thể cạy miệng để nói nổi một câu nào.

"Có việc gì không?" Anh chủ động mở lời trước bằng giọng nói trầm khàn đầy từ tính.

Nghe vậy, tôi liền nhắm c.h.ặ.t mắt lại, trong lòng cảm thấy vô cùng tội lỗi nên liền nhanh ch.óng thốt lên:

"Anh ơi, khóa quần anh đang mở kìa~"

Dứt lời tôi mới dám mở mắt ra, vậy nhưng trên mặt người này lại chẳng hề lộ chút ngượng ngùng nào cả.

Bất giác tôi thầm cảm thán trong lòng, đúng là trai đẹp thì kinh nghiệm va chạm xã hội cũng dày dạn hơn người thường rất nhiều.

Ngay lúc tôi vừa định mở miệng giải thích đây thực chất chỉ là một trò chơi,

Thì anh lại thong thả nhả một vòng khói t.h.u.ố.c thẳng vào mặt tôi.

Hành động ấy lập tức làm tôi bị sặc khói t.h.u.ố.c rồi ho khan vài tiếng liên tục.

Cái thói quen gì thế này không biết? Thế nhưng, xuyên qua làn khói mờ ảo, tôi lại thấy anh nhếch mép cười đầy vẻ bất cần đời, từng câu từng chữ cứ thế vang lên bên tai:

"Vậy sao, thế em gái kéo lên giúp anh nhé?"

Kéo cái đầu anh ấy!

Cái người này sao lại chẳng chịu chơi bài theo lẽ thường chút nào vậy chứ!

Tôi cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở,

Sau đó nặn ra một nụ cười trông thân thiện nhất có thể:

"Ngại quá anh ơi, thật ra đó chỉ là một thử thách trong trò chơi thôi."

Vừa nói tôi vừa chỉ tay về phía đám bạn đang nhìn chằm chằm bên này với vẻ mặt hớn hở chuẩn bị xem kịch hay.

Rồi tôi vội quay đầu lại, và không quên nở một nụ cười thật ngọt ngào: "Hy vọng anh thông cảm nha~"

Nói xong, chẳng đợi anh kịp phản ứng, tôi đã lập tức chạy biến về chỗ cũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

3.

Thế nhưng đến ngày hôm sau, ngay khi nhìn thấy người đang đứng trên bục giảng tự giới thiệu là giáo viên mới,

Tôi đã không nhịn được nên muốn tự vỗ tay tán thưởng cho chính mình.

Hóa ra, kẻ muối mặt thực sự lại chính là tôi!

Ai có thể nói cho tôi biết, tại sao cái gã đầy vẻ lưu manh trong trò chơi mạo hiểm tối qua, thoắt cái lại biến thành thầy giáo mới của khoa chúng tôi được không?

Chuyện đó đã đành, đằng này anh lại còn là thầy giáo dạy trực tiếp lớp tôi nữa chứ!

Oái oăm thay hôm nay tôi còn ngồi ngay bàn đầu,

Quả thực là ông trời đang muốn tuyệt đường sống của tôi rồi!

Thế là tôi cúi đầu gõ chữ lách cách, nhắn tin kể lại toàn bộ sự việc "đau lòng" cho Thịnh Thanh nghe.

Vậy vậy Thịnh Thanh chỉ trả lời tôi vỏn vẹn vài chữ: "Hai người đúng là nghiệt duyên."

Chứ còn gì nữa!

"Hu hu, làm sao bây giờ, tớ đã trêu ghẹo thầy giáo của mình đấy!"

"Không sao không sao, biết đâu hai người lại phát triển thành tình thầy trò haha, nghĩ thôi đã thấy kích thích và hấp dẫn rồi."

Dòng tin nhắn ấy dọa tôi sợ đến mức trượt cả tay.

Thực tế anh ta không trả thù tôi đã là may mắn lắm rồi!

Còn tình thầy trò cái nỗi gì chứ, tôi rùng mình cảm thấy ớn lạnh cả người.

"Cậu đang nghĩ cái gì thế hả!"

Tôi kịp thời dập tắt cái ý nghĩ hoàn toàn không có khả năng ấy của cô bạn ngay lập tức.

Cứ hễ nghĩ đến cảnh phải chạm mặt anh sau này là tôi lại thấy sầu thối cả ruột.

"Ư..." Tôi gục đầu xuống bàn học đầy bất lực.

Bỗng nhiên "cốc cốc", bàn tôi bị ai đó gõ hai cái rõ to.

Thấy vậy, bạn cùng phòng Tiểu Lệ vội vàng kéo kéo áo tôi. Tôi liền ngẩng đầu lên với vẻ "không còn gì luyến tiếc", rồi nhìn thấy ba chữ to đùng trên bảng đen: Lục Chi Uyên.

Lúc ấy tôi vô tình bắt gặp ánh mắt đang cười híp lại kia, thế nhưng sao mắt anh ta cứ nhìn chằm chằm vào bàn của tôi thế nhỉ.

Tôi nương theo tầm mắt của anh nhìn xuống dưới thì mới hốt hoảng:

Điện thoại của tôi! Nó vẫn chưa khóa màn hình và vẫn còn đang dừng ở trang chat!

Áaaa.

Tôi vội vàng đập tay tắt màn hình cái "bộp", tiện thể úp luôn điện thoại xuống mặt bàn để phi tang.

Chắc là anh chưa nhìn thấy đâu nhỉ? Chưa thấy đâu nhỉ? Chắc chắn là chưa thấy đâu!

Tiêu đời rồi, lần này có khi anh lại nghĩ cái trò hôm qua không phải là thử thách, mà là do tôi đã nhắm trúng anh thật rồi!

"Em sinh viên này, đến lượt em tự giới thiệu rồi."

Hả? Tôi còn chưa kịp hoàn hồn sau cơn hoảng loạn nên đứng dậy hơi vội, làm cho chiếc ghế bị xê dịch và phát ra một tiếng “két” rõ to.

Tôi thấy khóe miệng anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười không thành tiếng.

Hu hu hu~ Mẹ ơi, rõ ràng người này đang cười nhạo con!

Chương 2

Tôi cố gắng trấn tĩnh lại tinh thần rồi đáp:

"Chào thầy, em tên là Tô Hi. Tô trong Tô Châu, Hi trong hi hi nương nương.”

Nói xong, tôi nặn ra một nụ cười mà tôi tự cho là đúng mực và không chút thất lễ.

Không sai, cô gái "giả trân" này chính là tôi.

Lục Chi Uyên nhìn tôi thật sâu, rồi chậm rãi lặp lại tên tôi một lần với ngữ điệu kéo dài đầy ẩn ý:

"Tô Hi... à."

Vừa nghe thấy giọng điệu này, da đầu tôi đã cảm thấy tê rần.

Giác quan thứ sáu của phụ nữ mách bảo tôi rằng chuyện này chắc chắn sẽ không đơn giản như vậy.

Và quả nhiên…

"Môn Hình học họa hình này của chúng ta vẫn chưa có cán sự môn, vậy thì Tô Hi, em làm đi nhé."

"Em..."

"Quyết định vậy đi, em ngồi xuống trước đã."

Nghe xong, tôi lại càng thêm buồn bực và u uất.

2.

Thành tích của tôi trong lớp vốn dĩ lúc nào cũng lẹt đẹt cuối bảng,

Nên giờ để tôi làm cán sự môn thì đúng là cười c.h.ế.t mất thôi.

Thế chẳng phải là đang vả vào mặt tôi sao!

Tôi quyết định rồi, đợi lát nữa hết giờ tôi sẽ lên từ chối cái chức cán sự này.

Đến lúc đó tôi sẽ đập thẳng bảng điểm của mình vào mặt anh,

Để cho anh biết bản thân mình vừa đưa ra một quyết định sai lầm lớn đến mức nào!

——

"Cốc, cốc, cốc..."

Tôi hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.

Cố lên nào Tô Hi! Chỉ cần mình không thấy ngại thì người phải ngại chắc chắn sẽ là anh!

"Mời vào."

Tôi khẽ mở cửa rồi rón rén thò đầu vào trước để thăm dò tình hình.

Lục Chi Uyên lúc này đang mải mê xem tài liệu, đến cả đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên nhìn lấy một cái.

Tôi chậm rãi bước vào rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó đứng giữ khoảng cách với anh chừng một mét.

Khẽ hắng giọng một cái, tôi bắt đầu tuôn ra bài "văn vở" mà mình đã dày công chuẩn bị từ trước:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Thưa thầy, em là Tô Hi ạ."

Lúc này anh mới lười nhác nhướng mắt lên nhìn, nhưng vẻ mặt trông chẳng có chút gì là ngạc nhiên cả. Anh thong thả buông xấp tài liệu trên tay xuống rồi ngả người ra sau ghế với tư thế vô cùng nhàn nhã, ánh mắt nhìn tôi thì lại tràn đầy vẻ trêu chọc:

"Tôi thấy em gọi 'anh ơi' nghe có vẻ hay hơn đấy."

Tới rồi, tới rồi! Đúng là cái gì cần đến cũng phải đến!

Nhưng thật may là tôi đã có sự chuẩn bị tâm lý từ trước đó.

Tôi liền cúi đầu, hai tay giả vờ xoắn xuýt vạt áo tỏ vẻ hối lỗi, đến khi ngẩng đầu lên thì đôi mắt đã ươn ướt. Tôi khẽ c.ắ.n môi, giọng điệu nghe đầy vẻ hối lỗi:

"Thầy ơi em biết sai rồi ạ. Chuyện tối qua chỉ là một trò chơi thôi chứ em không hề cố ý mạo phạm thầy đâu. Thầy đại nhân đại lượng, xin đừng chấp nhặt đứa học trò này được không ạ?"

Nói xong, tôi còn cố tình chớp chớp mắt liên tục, cố gắng khiến mình trông thật lương thiện và vô tội nhất có thể.

Thế nhưng, Lục Chi Uyên nghe xong thì lại chỉ bật cười khe khẽ.

Cái ý gì đây chứ? Thái độ này rõ ràng là đang coi thường khả năng diễn xuất mà tôi đã dày công tập luyện bấy lâu nay rồi!

"Biết rồi, tôi không chấp nhặt với em."

Ơ? Chỉ vậy thôi sao? Nghe anh nói thế, gánh nặng trong lòng tôi lập tức được trút bỏ, những lời định nói tiếp theo cũng trở nên dễ dàng hơn nhiều.

"Tuy nhiên, sau này đừng nói mấy lời đó với đàn ông lạ mặt, dù là chơi trò chơi cũng không được."

Giọng điệu anh tuy chậm rãi, nhưng lại mang theo chút nghiêm túc khiến người ta phải dè chừng.

Tôi gật đầu lia lịa: "Vâng ạ, vâng ạ!"

Tầm này thì anh có nói cái gì tôi cũng thấy đúng hết.

"Thực ra, còn một việc nữa em muốn thưa với thầy ạ."

Anh dang tay ra một cách lịch thiệp, ý bảo tôi cứ tiếp tục nói.

"Hì hì, chắc thầy cũng biết rồi đó, thành tích của em thực sự rất 'xúc phạm người nhìn', e là không thể đảm nhận trọng trách cán sự môn quan trọng này đâu. Thế nên em nghĩ, hay là thầy cân nhắc đổi người khác đi ạ?"

Tôi cẩn thận từng li từng tí hỏi ra vấn đề mà mình quan tâm nhất, sau đó lén lút ngẩng đầu lên quan sát sắc mặt anh.

Chỉ thấy anh lại đổi sang vẻ mặt ôn hòa, nhưng lời nói ra sau đó lại như tẩm độc, khiến tôi chẳng thể nào vui nổi:

"Chính vì em học kém nên mới càng cần phải làm cán sự môn, có như vậy tôi mới có thể đốc thúc em nỗ lực học tập hơn được."

Nụ cười trên môi tôi lập tức cứng đờ ngay tại chỗ.

"Có đúng không, trò Tô Hi?"

Vâng, em thực sự cảm ơn thầy nhiều lắm vì đã lo lắng cho thành tích của em quá cơ!

"Đừng phụ tấm lòng khổ tâm này của thầy nhé."

Xong đời, từ nay về sau tôi thề sẽ không tin vào tình yêu nữa!

Chương 3

3.

Tôi gần như khóc ròng trong lòng mà lết xác quay về ký túc xá.

Vậy là cái màn "diễn sâu" vừa rồi rốt cuộc là để làm gì cơ chứ? Chẳng lẽ chỉ để anh có cơ hội trêu chọc tôi, trêu chọc tôi, và lại trêu chọc tôi thôi sao?

Nhưng thôi, điều duy nhất đáng để ăn mừng lúc này là có lẽ anh vẫn chưa kịp nhìn thấy lịch sử trò chuyện của tôi.

Trong khi tôi còn đang m.ô.n.g lung thì Tiểu Lệ liền đi tới, cậu ấy vỗ vỗ vai tôi rồi thắc mắc tại sao tôi cứ đứng ngoài ban công nhìn trời trầm ngâm mà mãi không nói câu nào.

Tôi thở dài một hơi, rồi rầu rĩ đáp: "Cậu có nhìn thấy góc nghiêng 45 độ hoàn hảo khi tớ ngước nhìn bầu trời không?"

"..."

"Đây chính là góc độ bi thương của tớ đấy."

Tiểu Lệ nghe xong liền cạn lời, chỉ biết tặng cho tôi một cái lườm nguýt xem thường to đùng.

Thế nhưng tôi còn chưa kịp "thương vay khóc mướn" xong cho bản thân thì điện thoại liền báo có tin nhắn WeChat.

"Tiểu Hi, cuối tuần này con về nhà một chuyến để chăm sóc Đường Triết giúp mẹ nhé. Hai ngày đó mẹ phải đi công tác nên không có thời gian ở nhà."

Tôi nhanh ch.óng trả lời vỏn vẹn một chữ "Vâng".

Đường Triết vốn là học trò cưng của mẹ tôi, năm nay cậu ấy học lớp 12 và sắp thi đại học. Vì nhà ở xa đi lại bất tiện nên cuối tuần mẹ tôi thường đưa cậu ấy về nhà ở cùng vài ngày.

Hai chúng tôi đã quen biết nhau từ khi cậu ấy còn học lớp 10. Đường Triết có tướng mạo thanh tú nhưng tính cách lại khá hướng nội, lúc mới đến nhà tôi cậu ấy còn hơi rụt rè, chưa dám bộc lộ bản thân.

Sau này dần dần hai chị em mới trở nên thân thiết hơn. Lần trước dì hàng xóm còn bảo trông hai đứa cứ như chị em ruột, nghe xong tôi còn đắc ý mà huýt sáo trêu chọc cậu ấy một cái.

Thế mà hôm nay tôi vừa về đến nhà, cậu ấy đã dám gọi thẳng tên tôi rồi.

Tôi nhíu mày, nghiêm túc chất vấn ngay: "Đường Triết, em gan nhỉ, dám gọi thẳng tên chị hả!"

Cậu ấy có vẻ không được tự nhiên cho lắm, nên liền vội vàng dời mắt sang chỗ khác để né tránh.

Tôi lập tức cốc vào đầu cậu ấy một cái rõ kêu, hừ hừ nhất quyết phải phân bua cho ra lẽ: "Tôi là chị của cậu đấy nhé, không được gọi trống không như thế, mất lịch sự lắm."

"Chị cũng đâu phải là chị ruột của em đâu."

Tôi chống nạnh, giả vờ tức giận đến mức phồng cả má: "Này, Đường Triết, em..."

"Bạn học của em nói gần đây có bộ phim điện ảnh khá hay, tối nay chị có muốn đi xem không?"

Sự chú ý của tôi lập tức bị đ.á.n.h lạc hướng, tôi chớp chớp mắt hỏi lại: "Phim gì thế?"

"Phim Ngộ Sát thì sao?”

Cậu ấy nhếch khóe miệng cười. Lúc này tôi mới sực nhận ra Đường Triết đã không còn là cậu bé năm nào nữa rồi. Chiều cao của cậu ấy giờ đã gần 1m85, tướng mạo lại tuấn tú, thừa sức thu hút cả một đám con gái lao vào như thiêu thân.

Hèn gì mà hôm nay lại bày đặt rủ đi xem phim. Chắc là đã có cô bé nào lọt vào mắt xanh rồi chứ gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cũng biết dùng mấy bài tán gái này rồi cơ đấy!

Tôi cong môi, nổi m.á.u xấu tính muốn trêu chọc cậu ấy: "Đường Triết, có bạn nữ nào theo đuổi cậu hả, hay là cậu yêu đương rồi?"

Cậu ấy nghe xong liền chối phắt ngay: "Không có đâu, hơn nữa em cũng không thích bọn họ."

Ồ.

Chán thật đấy, tôi còn đang muốn hóng hớt chút chuyện thị phi cơ.

Vừa c.ắ.n quả táo vừa rửa sạch rau ráu, tôi vừa lấy điện thoại ra định bụng đặt vé xem phim.

Thế nhưng cậu ấy đã nhanh ch.óng lên tiếng: "Em mua vé xong rồi."

Chà, thế mà dám bảo chưa yêu đương bao giờ sao?

Nhìn những mánh khóe nắm rõ trong lòng bàn tay này, xem ra cậu ấy cũng chẳng phải hạng vừa.

4.

Sau khi xem phim xong, do dòng người quá đông đúc nên tôi và Đường Triết vô tình lạc nhau, ngay lúc ở cửa ra, tôi cảm nhận rõ ràng túi xách của mình bị ai đó giật mạnh một cái.

Theo bản năng quay đầu lại nhìn, tôi mới phát hiện khóa kéo túi đã bị mở ra từ lúc nào không hay.

Gặp phải móc túi rồi!

Đúng lúc Đường Triết không ở cạnh, để tránh tên trộm lẳng lặng chuồn mất, tôi vội vàng hô to một tiếng: "Có trộm!"

Ngay khi tiếng hô vừa dứt, mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía này, giúp tôi nhận ra một gã đàn ông đội mũ lưỡi trai đen, râu ria xồm xoàm với dáng người thấp bé đang có biểu hiện bình tĩnh đến lạ kỳ. Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, trong mắt hắn ta thoáng qua tia hoảng sợ rồi lập tức dời tầm mắt đi chỗ khác.

Thái độ ấy khiến tôi càng khẳng định chắc chắn đó chính là hắn ta.

Mặc dù tôi đã rảo bước đuổi theo, nhưng vì đối phương là đàn ông lại thạo đường nên khi mắt thấy hắn ta sắp chạy thoát ra tới cửa lớn.

Trong cơn cuống quýt, tôi liền hét lớn về phía ba người đàn ông đang đứng gần cửa: "Anh ơi, giúp em chặn người kia lại với, hắn ta trộm ví tiền của em!"

Nghe thấy tiếng tôi, một người trong số đó quay đầu lại nhìn rồi lập tức lao về phía tên trộm, và nhanh ch.óng đè nghiến hắn ta xuống đất chỉ trong chớp mắt.

Tôi vội vã chạy tới định nói lời cảm ơn, nhưng khi người đó ngẩng đầu lên, tôi mới sững sờ phát hiện ra người quen.

"Thầy Lục?"

Anh chỉ nhàn nhạt đáp lại một tiếng "Ừ".

"Báo cảnh sát đi."

"Vâng."

Sau khi giải quyết xong xuôi, chúng tôi đã phải ở đồn cảnh sát suốt một tiếng đồng hồ.

"Thầy Lục, cảm ơn thầy đã giúp em, để em mời thầy đi ăn cơm nhé?"

Chương 4

Thay vì trả lời, anh đút hai tay vào túi quần rồi chậm rãi bước lại gần tôi hơn một chút: "Sao gặp ai em cũng gọi là 'anh ơi' thế hả?"

Sự áp sát đột ngột của anh làm tôi cảm giác nhiệt độ xung quanh như giảm đi vài độ.

Dáng vẻ này nhìn kiểu gì cũng giống như đang muốn tìm tôi tính sổ vậy.

Tôi có chút chột dạ, nên nhất thời chỉ biết khẽ l.i.ế.m l.i.ế.m môi.

Kế tiếp tôi liên tục xua tay giải thích: "Không có, không có, gọi 'anh' chỉ là phép lịch sự thôi."

Anh nhìn tôi thêm một lúc, sau đó mới dứt khoát xoay người bước đi vào màn đêm.

"Đi thôi."

Hả? Mặt tôi đầy vẻ khó hiểu trước phản ứng của anh.

"Không phải muốn mời tôi ăn cơm sao?"

À, thì ra là vậy.

Tôi lập tức lon ton chạy theo sau.

"Tô Hi….

Ơ?

Lại là ai gọi tôi thế nhỉ.

Hóa ra là Đường Triết, chẳng phải tôi đã bảo cậu ấy về nhà trước rồi sao?

Cậu ấy vừa bước xuống từ xe taxi đã hớt ha hớt hải chạy tới nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi hỏi dồn dập: "Chị không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"

"Không sao không sao, ôi tchị khỏe re nè, ví tiền cũng lấy lại được rồi."

Đúng lúc này, tôi chợt nhớ ra bên cạnh mình còn có một "người sống sờ sờ" đang đứng đợi.

Tôi khẽ ho nhẹ một tiếng nhằm phá tan bầu không khí ngượng ngùng.

"À, Đường Triết, đây là thầy giáo của tôi."

"Còn đây là em trai em."

Lục Chi Uyên nhàn nhạt "Ừ" một tiếng.

Nhưng Đường Triết lại lập tức phản bác: "Em không phải em trai chị ấy, chúng em không có quan hệ huyết thống."

Chậc, cái thằng nhóc thối này.

Tôi đang định cốc đầu nó một cái thì nó đã nhanh tay nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi giục giã.

"Muộn thế này rồi, chúng ta mau về thôi, kẻo dì lo lắng."

Tuy nhiên, vì vẫn còn lời hẹn mời cơm nên tôi hơi lưỡng lự.

"Em về trước đi, tôi còn chút việc."

Lục Chi Uyên đứng nhìn hai đứa tôi lôi lôi kéo kéo một hồi, có lẽ cảm thấy quá phiền phức nên anh chợt cười khẩy một tiếng.

Giọng nói anh lúc này trầm xuống vài phần đến mức khó nhận ra: "Không cần mời nữa đâu, hai người về đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói xong, anh liền dứt khoát sải bước bỏ đi thẳng.

"Thầy Lục, vậy hôm khác nhất định em mời thầy nha!", tôi rướn cổ hét với theo bóng lưng của anh.

5

Sau chuyện đó, thái độ của tôi đối với Lục Chi Uyên đã thay đổi hẳn.

Tôi nhận ra người đàn ông này thực sự rất "chơi được", bởi hễ có việc là anh lại sẵn sàng xông pha ngay.

Thậm chí, tôi còn bắt đầu tự hỏi liệu việc anh bắt mình làm cán sự môn có phải vì thực lòng muốn tôi học tập chăm chỉ hơn hay không.

Càng nghĩ, tôi càng thấy trước đây bản thân đúng là hạng "lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử".

Không được, tôi không thể cứ như vậy mãi.

Để xứng đáng với sự công nhận từ anh, tôi quyết định từ nay sẽ phấn đấu vươn lên theo kiểu "treo cổ lên xà nhà, lấy dùi đ.â.m vào đùi"!

Nhìn thấy bộ dạng chăm chỉ mỗi ngày của tôi, đám bạn cùng phòng đều kinh ngạc đến mức ngây người và không ngớt cảm thán rằng chắc tôi đã bị ai đó thay đổi linh hồn rồi.

Trước những lời đó, tôi chỉ thầm lắc đầu trong lòng, bọn họ thì hiểu cái gì chứ.

Một khi Tô Tiểu Hi này đã nỗ lực thì ngay cả bản thân mình cũng phải thấy sợ đấy nhé.

Chẳng thế mà, vào thời điểm ba ngày trước khi thi, tôi còn hạ quyết tâm sẽ thức trắng đêm để ôn luyện.

Tôi gọi một ly cà phê rồi lẳng lặng mở sách giáo khoa ra, thế nhưng ngay lúc đang thỏa sức bơi lội trong biển tri thức thì sự cố lại xảy ra.

Bụp, mất điện.

Thấy vậy, các bạn học xung quanh cũng bắt đầu lục đục ra về hết.

Nhưng một Tô Tiểu Hi đang hừng hực ý chí sao có thể vì sự cố mất điện mà ngừng bước chân theo đuổi việc học được.

Thế là tôi bật đèn pin điện thoại, mò mẫm đi ra ngoài và tình cờ phát hiện vẫn còn một văn phòng đang sáng đèn.

Tôi tò mò đi tới rồi tự hỏi: "Ủa, Lục Chi Uyên vẫn chưa về sao?"

Thấy cửa văn phòng khép hờ, tôi ma xui quỷ khiến thế nào lại không gõ cửa mà cứ thế đẩy cửa bước vào luôn.

Thế nhưng ngay khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tôi liền sững sờ ngay tại chỗ.

Đó là một cơ bụng với những khối cơ được phân chia rõ ràng, chạy dọc theo những đường nét cơ thể uyển chuyển xuống phía dưới. Nó hoàn toàn khác với kiểu cơ bắp cuồn cuộn do cố tình tập luyện, nhưng lại đẹp một cách lạ thường dưới ánh đèn dịu nhẹ vốn đang khiến làn da trắng ngần ấy như được tráng thêm một lớp kem sữa.

Chứng kiến cảnh này, nước miếng của tôi suýt chút nữa đã chảy ra đằng mũi một cách kém sang.

Lục Chi Uyên nhìn thấy tôi, đôi tay đang bận mặc áo sơ mi bỗng khựng lại một chút.

Hoảng quá, tôi vội vàng quay mặt vào tường để trốn tránh.

Cứu mạng với!

Rõ ràng tôi không hề cố ý đâu.

Chỉ hy vọng anh đừng vì thế mà hiểu lầm tôi là hạng sắc nữ!

"Ngại quá thầy Lục, em không cố ý đâu, tại phòng tự học mất điện mà em thấy đèn phòng thầy vẫn sáng nên mới qua xem thử ạ."

Tôi vừa nói vừa đảo mắt liên hồi, hận không thể tự đóng đinh bản thân lên tường cho xong.

"Ồ, qua xem thử... là xem tôi á?"

Chương 5

Anh vừa chậm rãi cài cúc áo, vừa sải bước đi về phía tôi rồi dừng lại ở một vị trí cách lưng tôi không xa.

Nghe đến đây tôi không nhịn được liền thầm nghĩ, sao anh lại nói cái kiểu đó chứ!

Làm như thể tôi đang có ý đồ đen tối với anh không bằng.

Tôi định xoay người lại để giải thích rõ ràng, nhưng vì không nhìn rõ nên lại vô tình chạm phải công tắc đèn, khiến cả căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.

Chính bóng tối đã khuếch đại các giác quan, làm tôi cảm nhận được cả hơi thở ấm nóng của anh đang phả lên da thịt mình, mang theo cảm giác tê tê ngứa ngứa.

Trong cơn hoảng loạn, tôi đưa tay lên tường bắt đầu sờ soạng lung tung để tìm lại công tắc.

Càng vội tôi lại càng không tìm thấy, và trong lúc hỗn loạn đó, tôi cảm thấy anh càng tiến lại gần hơn, giống như đang bao trọn tôi vào trong lòng mình.

Một tiếng "Tạch" vang lên, anh giúp tôi bật công tắc, căn phòng nhờ vậy mà đã sáng bừng trở lại.

"Sao không nói gì nữa, hửm?"

Âm cuối của anh hơi ngân lên, nghe trêu chọc lòng người vô cùng.

Tiếng động đó khiến tim tôi đập thình thịch đến mức không thể kiểm soát nổi.

Tôi hơi ngẩng đầu lên định đáp lời, nhưng đôi môi lại vô tình chạm phải một thứ gì đó cứng cứng.

Ngay lập tức, cơ thể tôi liền trở nên cứng đờ.

Trời ạ, tôi lỡ hôn trúng yết hầu của anh rồi!

Cái chạm đó khiến mặt tôi trong nháy mắt đỏ bừng lên như gấc chín.

Anh bất giác xuýt xoa một tiếng.

"Em đúng là một con mèo hoang nhỏ mà."

Nghe anh nói vậy, tôi vội vàng lên tiếng xin lỗi.

Nhưng vì tư thế hiện tại của hai đứa quá gần, gần đến mức tôi chẳng còn chỗ nào để trốn nên chỉ có thể nép vào lòng anh mà lắp bắp:

"Xin... xin lỗi, em... em không cố ý."

Thấy tôi bối rối, anh khẽ gật đầu.

"Vậy tức là cố tình rồi."

Nói xong, ánh mắt nóng rực của anh cứ thế nhìn chằm chằm vào mặt tôi không rời.

Anh làm vậy là có ý gì đây? Vì không thể chịu nổi bầu không khí khó xử này thêm giây nào nữa nên tôi quyết định chui ra khỏi vòng tay anh.

"Em... em đi trước đây."

Sau khi bỏ lại câu nói đó, tôi lập tức vắt chân lên cổ chạy biến khỏi văn phòng.

6

Tôi chạy một mạch về đến ký túc xá, mệt đến nỗi thở hồng hộc.

Thậm chí giày cũng chưa kịp cởi, tôi đã nằm vật ngay ra giường.

Trong đầu tôi lúc này lại vô thức hiện lên những hình ảnh vừa rồi.

Đó là làn da trắng phát sáng, cơ bụng săn chắc cùng hơi thở ấm nóng đầy khiêu khích phả vào cổ tôi...

Càng nghĩ, tôi càng ra sức xoa xoa khuôn mặt đang nóng bừng rồi không nhịn được liền úp c.h.ặ.t mặt vào gối.

Làm sao bây giờ, hình như tôi bị "thả thính" thật rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tuy là vậy, nhưng tôi lại bắt đầu lo lắng vì có vẻ mình lại lỡ tay trêu chọc anh nữa.

Liệu anh có vì thế mà không vui không nhỉ?

Chỉ trong nháy mắt, ý nghĩ đó khiến tôi bình tĩnh lại rất nhiều.

Tôi chán nản nhìn trân trân lên trần nhà, giữa lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ xem nên đối phó với tình cảnh hiện tại ra sao thì tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên.

Ting ting, là tin nhắn Wechat.

Tôi vội mở ra xem thì thấy người gửi là Lục Chi Uyên!

Cái này... chắc không phải anh nhắn để hỏi tội tôi đấy chứ?

Tôi run rẩy mở tin nhắn lên: "Tô Hi, ngày mai đến văn phòng lấy tài liệu cho lớp học nhé."

Đọc xong, tôi mới dám thở phào rồi vỗ vỗ lên trái tim bé nhỏ của mình.

May quá, thật là may quá.

Để tỏ rõ thái độ, tôi vội vàng trả lời ngay lập tức: "Đã rõ ạ!"

Ngày hôm sau, tôi mang theo tâm trạng hơi căng thẳng đi đến văn phòng rồi rón rén gõ cửa hai cái.

Ngay khi bên trong truyền ra tiếng nói chuyện, tôi mới biết hóa ra còn có người khác ở đó.

Giọng nói trầm thấp của Lục Chi Uyên vang lên: "Vào đi."

Tôi chậm rãi bước vào, cố gắng thu mình lại để giảm bớt sự tồn tại xuống mức thấp nhất.

Khi khẽ ngước mắt lên nhìn, tôi thấy anh đang dựa người vào bàn làm việc với tư thế rất tùy ý.

Hóa ra anh đang cùng chủ nhiệm bàn bạc về những vấn đề liên quan đến buổi đi thực tế ngoài trời vào tuần sau.

Dáng vẻ ấy của anh toát lên một vẻ nhàn nhã, biếng nhác khó tả.

"Tô Hi."

Không biết từ lúc nào, anh đã ngước mắt nhìn về phía tôi.

Thấy thần sắc anh chẳng có gì khác ngày thường, tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống đất.

"Dạ có." Đột nhiên bị điểm danh, tôi vội vàng rảo bước đi tới cạnh anh.

"Tài liệu đây, tối nay trước giờ học em phát cho mọi người nhé." Anh cầm xấp giấy dày đưa cho tôi, những ngón tay thon dài vì nước da quá trắng nên lộ rõ cả những mạch m.á.u li ti bên dưới.

"Vâng ạ, vâng ạ." Tôi lập tức nhận lấy tài liệu.

Anh vừa trả lời chủ nhiệm, vừa lơ đãng liếc nhìn tôi một cái.

"Tiểu Lục à, đợt thực tế lần này sẽ tính vào điểm quá trình để xét học bổng, cho nên cậu về dặn dò sinh viên trên lớp phải coi trọng việc này." Chủ nhiệm ưỡn cái bụng bia đứng trước bàn, ra vẻ thấm thía căn dặn.

Vừa nghe thấy hai chữ "học bổng", tai tôi lập tức dựng đứng lên.

Chính vì thế, tốc độ bước chân của tôi cũng chậm lại rất nhiều.

"Vâng, thầy yên tâm, tôi nhất định sẽ truyền đạt lại."

Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng tôi cảm nhận được trong lời nói của anh dường như có vương chút ý cười.

Tôi lén ngẩng đầu nhìn thì phát hiện anh đang thong thả quan sát mình, và ở đáy mắt quả thực mang theo nụ cười ẩn hiện.

Tim tôi bỗng giật thót một cái, khi tôi còn chưa kịp suy nghĩ xem anh có ý gì thì anh đã gọi tôi lại.

"Tô Hi, khoan hãy đi."

"Sao thế ạ thầy Lục?" Tôi lập tức dừng lại rồi xoay người nhìn anh đầy thắc mắc.

Chương 6

Đến cả chủ nhiệm cũng nghi hoặc nhìn về phía Lục Chi Uyên.

Anh đặt b.út xuống, từ tốn cầm chai nước trên bàn lên uống một ngụm rồi mới nói: "Em khoan đi đã, hãy ở lại nghe chủ nhiệm nói qua về yêu cầu chi tiết của đợt thực tế và học bổng lần này."

Thế này chẳng phải đúng ý tôi quá rồi sao!

"Dạ được luôn ạ." Tôi lập tức nở một nụ cười thật tươi với Lục Chi Uyên.

Sau khi chủ nhiệm nói xong và rời đi, tôi cầm tài liệu cũng chuẩn bị chuồn lẹ theo.

Thế nhưng, Lục Chi Uyên lại nhanh tay túm lấy cổ áo sau của tôi, một tay anh đút túi quần rồi hỏi bằng giọng điệu lười biếng: "Chạy cái gì?"

Nói xong, anh liền buông áo tôi ra.

Da đầu tôi tê rần, nhưng rồi quyết định lấy bất biến ứng vạn biến để đối phó với tình hình.

Tôi chậm rãi xoay người lại, vừa chớp chớp mắt vừa bày ra vẻ mặt vô cùng thành khẩn:

"Đâu có ạ, em đang định nhanh ch.óng đi truyền đạt tin này cho mọi người thôi."

"À, có phải em cũng muốn xin học bổng không, cái này…" Anh khựng lại giữa chừng, dường như đang cân nhắc cách sắp xếp từ ngữ sao cho phù hợp.

Thấy vậy, tôi vội vàng xua tay phủ nhận: "Không có đâu ạ, thật ra là bạn cùng phòng của em muốn xin nên em chỉ nghe ngóng hộ cậu ấy thôi."

Thế nhưng ngay sau khi nói xong, tôi bỗng phát hiện ra có gì đó sai sai.

Phải chăng ý của anh vừa rồi là đang ngầm ám chỉ thành tích của tôi quá kém nên không đủ tư cách xin học bổng? Ôi trời, nếu đúng là vậy thì thật quá coi thường người khác rồi.

Nghĩ đến đây, tôi nghiêm túc nhìn anh để giải thích cặn kẽ:

"Với lại thầy Lục này, có thể thầy không rõ lắm chứ vẽ tranh vốn là thế mạnh của em. Hơn nữa trước đây do em không để tâm thôi, còn bây giờ sau quãng thời gian nỗ lực vừa qua, nếu em nộp đơn thì kiểu gì cũng giật được cái học bổng học tập hạng ba cho xem!"

Vốn dĩ tỷ lệ bao phủ học bổng của chuyên ngành chúng tôi rất cao, trong đó học bổng hạng ba là mức cuối cùng, nên chút tự tin này tôi vẫn có!

Không ngờ rằng sau khi nghe tôi dõng dạc tuyên bố xong, anh lại quay đầu đi chỗ khác rồi cười khẽ.

Anh thế mà lại cười nhạo tôi?

Đến nước này thì tôi thực sự không nhịn được nữa rồi!

Thế nhưng ngay lúc tôi đang định phát tác cơn giận thì anh lại bất ngờ vươn tay, nhẹ nhàng lau qua mặt tôi một cái.

Hành động đột ngột ấy khiến tôi không khỏi ngẩn người vài giây.

Tại sao anh lại chẳng nói chẳng rằng mà đã hành động như thế...

"Sa... Sao thế ạ?" Tôi bắt đầu nói chuyện lắp bắp, kế tiếp liền vội vàng đưa tay sờ lên mặt mình.

Dường như nghĩ tới điều gì đó, vẻ mặt tôi bỗng chốc trở nên hoảng loạn:

"Mặt em vừa rồi dính gì phải không ạ?"

Anh gật đầu, im lặng đ.á.n.h giá khuôn mặt tôi một chút rồi mới thong thả đáp: "Ừ, không sao, tôi lau giúp em rồi."

Lau rồi... Anh đã lau đi rồi...

Thôi xong, vậy chẳng phải vừa nãy tôi cứ để bộ dạng nhếch nhác đó đứng đây suốt bấy lâu nay sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cảm giác tủi thân bất chợt trào dâng, tôi lý nhí nói: "Thầy Lục, sao vừa rồi thầy không bảo em luôn?"

Anh nhướng mày giải thích: "Vừa nãy chẳng phải chủ nhiệm cũng ở đây sao, tôi sợ em ngại."

Ồ, nghe anh nói cũng đúng thật.

"Nhưng mà…." Anh đột ngột đổi giọng với ngữ điệu đầy vui vẻ: "trông cũng khá đáng yêu."

Tôi bĩu môi thầm nghĩ đây chắc chắn là đang an ủi mình, nên chỉ uể oải đáp lại một câu: "Dạ."

Vừa nói anh vừa bước lên một bước, đứng ở khoảng cách rất gần khiến đôi mắt hoa đào như cười như không nhìn thẳng vào tôi, anh lười biếng tiếp lời:

"Còn nữa, thật ra vừa rồi tôi định nói là tôi rất tin tưởng em. Dạo gần đây em thực sự nỗ lực, ngay cả tối qua mất điện mà còn…"

Vừa nghe thấy hai chữ "mất điện", cả người tôi lập tức căng cứng vì xấu hổ.

Sợ anh nói tiếp những chuyện không nên nói, tôi vội vàng ngắt lời anh:

"Thầy ơi, cái đó thật ra cũng không có gì đâu ạ! Nếu thầy không còn việc gì khác thì em xin phép về trước đây."

Thấy bộ dạng cuống quýt của tôi, trong mắt anh vẫn còn vương ý cười, sau đó liền nghe anh khẽ đáp một tiếng “ừ”.

Tôi ôm xấp tài liệu đi dọc hành lang và không khỏi bực bội dậm chân bình bịch.

Đến lúc này tôi mới hiểu thế nào gọi là "lấy đá tự ghè chân mình".

Quả nhiên, tôi làm sao có thể là đối thủ của anh được chứ!

Học viện sắp xếp một chuyến đi thực tế tại khu căn cứ văn hóa du lịch thôn A.

Mỗi lớp được bố trí một chiếc xe buýt riêng và có một giáo viên phụ trách đi cùng.

Hôm nay vì phải dậy từ quá sớm nên ngay khi vừa lên xe, tôi đã dựa hẳn vào người Tiểu Lệ và bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.

Trong cơn mơ màng, tiếng thì thầm to nhỏ của đám con gái phía sau vẫn lọt vào tai tôi không sót chữ nào.

A: "Nghe nói thầy Lục vẫn chưa có bạn gái đâu."

B: "Thật hả, vậy chẳng phải chúng ta đều có cơ hội sao?"

C: "Có cơ hội tớ cũng chả dám đâu, thầy ấy đẹp trai quá lại còn lạnh lùng nữa, tớ sợ mình không đỡ nổi."

B: "Chính vì thế mới có tính khiêu chiến chứ! Nếu mà cưa đổ được thầy ấy, cho dù nếu có cãi nhau tớ cũng tự tát mình!"

A: "Thế này đi, tí nữa cậu giả vờ ngất, sau đó nhân cơ hội ngồi cạnh thầy Lục..."

B: "Vãi chưởng, được đấy nha, vẫn là cậu cao tay! Tí nữa hai cậu phối hợp với tớ một chút nhé..."

Cái ngáp mới thực hiện được một nửa của tôi bỗng khựng lại, chẳng hiểu vì sao cơn buồn ngủ bỗng chốc bay biến sạch trơn.

Tôi bực mình dứt khoát lấy áo trùm kín mặt, cố gắng tìm lại giấc ngủ đã bị đ.á.n.h động.

Một lát sau, nghe thấy tiếng sột soạt xung quanh, cảm thấy thật sự không tài nào ngủ nổi nữa, tôi mạnh mẽ kéo chiếc áo xuống.

"Sao thế, không ngủ được à?" –Tiểu Lệ vừa cắm cúi chơi game vừa hỏi tôi.

Tôi đáp lại bằng giọng điệu chán nản: "Không có gì."

Chương 7

Thấy tôi đã mở mắt, Tiểu Lệ liền cầm điện thoại ghé sát lại gần. Trong mắt cậu ấy lấp lánh ánh sáng bát quái, rồi khẽ nói nhỏ: "Có phải cậu cũng nghe thấy rồi không? Bọn họ to gan thật đấy, thế mà dám định 'cua' cả thầy Lục!"

Tôi buồn bực đáp lại một tiếng "ừ", nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà dán c.h.ặ.t vào bóng dáng một cô gái đang thong thả đi đến bên cạnh Lục Chi Uyên.

Cô nữ sinh ấy cúi người thì thầm vài câu vào tai anh, rồi sau khi Lục Chi Uyên gật đầu, hai người bọn họ liền ngồi xuống cùng một chỗ.

Tôi lặng lẽ thu lại tầm mắt rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đột nhiên tôi cảm thấy trong n.g.ự.c hơi khó chịu, tôi thầm tự nhủ chắc chắn là do xe không mở cửa sổ nên mới bí bách như vậy.

Sau khi đến nơi, khi chúng tôi thu dọn đồ đạc xong xuôi thì trời cũng đã bắt đầu tối.

Mọi người đề nghị đi dạo quanh khu vực này một chút, tiện thể làm quen với môi trường xung quanh cho chuyến đi thực tế ngày mai.

Hai tay Lục Chi Uyên đút túi quần, anh thong thả đi tới và còn không quên dặn dò: "Đừng đi quá xa, về sớm một chút vì ngày mai các em còn có nhiệm vụ học tập."

Cả lớp liền nhao nhao đồng ý.

Sau khi dặn xong, anh ngước mắt nhìn về phía tôi, nhưng tôi đã vội vàng quay đầu sang chỗ khác vì tự dưng cảm thấy hơi không muốn để ý đến anh cho lắm.

Chúng tôi ghé vào một quán bar khá nghệ thuật có ca sĩ hát live.

Dù chỉ gọi vài ly rượu nồng độ không cao, nhưng vì t.ửu lượng quá kém nên khi uống vào, tôi vẫn thấy đầu óc hơi ngà ngà say.

Trên đường về, bước chân tôi trở nên xiêu vẹo, phải dựa hẳn vào Tiểu Lệ để cậu ấy kéo tay mới miễn cưỡng đi thẳng đường được.

Đến cửa khách sạn, dưới ánh đèn đường cách đó không xa, tôi lờ mờ nhìn thấy bóng dáng Lục Chi Uyên đang đứng gọi điện thoại.

Dường như nghe thấy tiếng động, anh bỗng nhiên liếc mắt nhìn về phía bên này.

"Thầy Lục." Mọi người lần lượt lên tiếng chào hỏi anh.

Anh gật đầu đáp lại, sau đó đột ngột quay sang bảo tôi: "Tô Hi, em ở lại một lát, tôi có chút việc."

Đợi những người khác đi khuất cả rồi, tôi mới do dự bước về phía anh, trong lòng thầm thắc mắc không biết rốt cuộc là có chuyện gì.

Khi tôi chậm rãi đi lại gần, nội dung cuộc điện thoại của anh cũng lọt vào tai tôi đứt quãng:

"Mẹ đừng lo lắng nữa."

"Con thật sự không cần đâu."

"Thế nhé, con có việc, cúp máy đây."

Cãi nhau sao? Tôi thầm đoán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi cúp điện thoại, anh sải bước đi về phía tôi.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo hoodie màu xám phối cùng quần short đen, dáng người cao gầy thẳng tắp nhìn qua còn giống sinh viên hơn cả tôi. Ánh đèn vàng vọt chiếu lên mặt anh làm cho ngũ quan vốn góc cạnh thường ngày trở nên mềm mại hơn rất nhiều, bớt đi vài phần xa cách và thêm vào đó mấy phần dịu dàng.

Anh đứng lại ngay trước mặt tôi rồi mở miệng:

"Em đang giận."

Đó không phải là một câu nghi vấn, mà là một lời khẳng định chắc nịch.

Tôi nhìn chằm chằm vào đám hoa dại mờ ảo trong màn đêm bên cạnh, rồi đáp lại bằng giọng điệu hờn dỗi: "Mới không thèm."

Thấy vậy, anh xoay đầu tôi lại cho ngay ngắn rồi nhíu mày hỏi: "Uống rượu à?"

Tôi vẫn giữ thái độ không muốn để ý đến anh, chỉ nhạt nhẽo đáp "ừ" một tiếng cho qua chuyện.

Anh nhướng mày, tỏ vẻ khó hiểu: "Chậc, rốt cuộc là làm sao thế?"

Nhớ lại chuyện xảy ra ban ngày, sau một hồi đấu tranh tư tưởng quyết liệt, tôi mới chịu mở miệng:

"Lớp em có người muốn tán thầy."

Trông bộ dạng của anh lúc này như thể vừa nghe được một chuyện nực cười nhất trên đời.

Tôi thầm nghĩ thật kỳ lạ, chẳng lẽ được người ta theo đuổi lại vui đến thế sao? Nhìn cái điệu bộ này là biết ngay chưa được ai theo đuổi bao giờ rồi! Thấy tôi nhìn, anh liền ra vẻ nghiêm túc gật đầu, nhưng giọng nói vẫn còn vương vấn ý cười: "Ồ, tôi không biết chuyện đó."

"Thầy không muốn biết là ai sao?" Tôi tò mò hỏi vặn lại, chẳng hiểu sao đến cả danh tính người ta mà anh cũng không buồn thắc mắc.

Anh nghe tôi hỏi thế thì khẽ nhướng mày, nhưng anh không đáp ngay mà lại hỏi ngược lại một câu đầy ẩn ý: "Người đó... là em hả?"

Tim tôi đập thịch một cái, sau đó lập tức phủ nhận ngay lập tức: "Không phải!"

Dừng lại một chút cho bớt thẹn, tôi vẫn không nhịn được mà thăm dò thêm: "Vậy nếu như thực sự có người theo đuổi, thầy sẽ đồng ý chứ?"

Vì không ngờ tôi lại đột ngột đặt ra một câu hỏi trực diện như vậy, anh bỗng khựng lại rồi phải mất một lúc lâu mới đăm chiêu nhìn tôi. Đôi lông mày anh khẽ nhếch lên, kế tiếp anh thong thả nhả ra hai chữ đầy ẩn ý: "Tùy người."

Câu trả lời này nói cũng như không, khiến tôi chẳng thể biết được nếu là người khác thì anh có gật đầu hay không nữa.

Thật là bực mình. Tôi rũ vai xuống, cúi đầu đầy thất vọng rồi khẽ "ồ" một tiếng với tâm trạng chẳng mấy vui vẻ.

Đúng lúc này, anh đột nhiên đưa tay xoa xoa đầu tôi. Giọng nói của anh so với bình thường dường như dịu dàng hơn vài phần, nghe như thể là đang dỗ dành một đứa trẻ: "Còn giận không?"

Chương 8

Tôi lập tức ngẩng phắt đầu lên nhìn anh chằm chằm vì không thể tin được anh thế mà lại... xoa đầu mình!

Trong phim truyền hình hay trong sách đều nói, chỉ khi thích một người thì người ta mới xoa đầu đối phương thôi. Chẳng lẽ... anh thích tôi sao? Nghĩ đến điều này, bao nhiêu cảm giác tức tối kìm nén trong l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng chốc biến mất tăm mất tích.

Khóe miệng tôi không kìm chế được khẽ cong lên, sau đó là cười tít cả mắt. Và cũng tiện thể muốn nhanh ch.óng phủ nhận cái hành vi dỗi hờn vừa rồi, tôi liền vội vàng chỉnh lại sắc mặt rồi dõng dạc thanh minh:

"Ai cũng biết em vốn là người có tấm lòng rộng lượng, thế nên chẳng bao giờ em lại đi giận dỗi vì mấy chuyện nhỏ nhặt này cả."

Nghe tôi "nổ" như thế, anh chỉ buồn cười đáp lại một tiếng "ừ".

Tôi gật đầu, cố tỏ ra bình tĩnh để giữ giá: "Thầy Lục, vậy chúng ta về thôi."

Khóe môi anh hơi cong lên, và nhướng mày tỏ vẻ đồng ý: "Đi thôi."

Tôi vui vẻ xoay người bước đi, nhưng lại quên mất là rượu đang bốc lên đầu khiến cơ thể không còn nghe theo sự điều khiển của bộ não nữa.

Thấy tôi đi đứng xiêu vẹo ngả nghiêng, anh khẽ chậc một tiếng. Thân hình cao lớn của anh tiến đến trước mặt tôi rồi lù lù ngồi xổm xuống: "Lên đi."

Ngay trong giây lát tôi còn đang ngẩn ngơ vì bất ngờ, anh tưởng tôi không muốn nên còn quay đầu lại dọa dẫm: "Nhanh lên, không tôi đem bán em đi bây giờ."

Lúc này, trên mặt tôi đã tràn đầy ý cười không giấu giếm. Nói xem nào, thế này mà không phải là "thích" thì còn là cái gì nữa chứ!

Về đến khách sạn, tôi nằm vật ra giường rồi vội vàng nhắn tin ngay cho Thịnh Thanh: "Có đó không, có đó không, gấp gấp gấp!"

Thịnh Thanh trả lời ngay lập tức: "Xảy ra chuyện gì rồi?"

Tôi vui sướng gõ phím liên hồi: "Chính là đối tượng 'Đại mạo hiểm' của tớ ấy, cũng là thầy giáo của tớ luôn! Hôm nay thầy thấy tớ giận liền chủ động đến tìm, tiếp theo là xoa đầu tớ, và quan trọng nhất là còn cõng tớ nữa!!!"

"Cho nên..." Thịnh Thanh bỏ lửng câu hỏi.

Tôi bình tĩnh trả lời bằng sự tự tin tột độ: "Thầy ấy tiêu đời rồi."

"???"

Tôi nằm sấp trên giường, đung đưa hai chân, khóe miệng toác ra hết cỡ: "Bởi vì, thầy ấy đã rơi vào lưới tình của tớ rồi!"

Hi hi hi hi hi.

"........"

"Tô Tiểu Hi, đủ rồi đấy nhé."

"A a a a a a a…" Vì con tim đang quá kích động dẫn đến bàn tay run rẩy, tôi cảm giác mình sắp không khống chế nổi bản thân nữa rồi.

"Không phải chứ, hai người tà lưa nhau từ lúc nào thế?"

"Cái gì gọi là tà lưa chứ, phải gọi là tâm đầu ý hợp mới đúng." Tôi thở dài, thầm quyết định sau này phải phổ cập thêm từ ngữ văn minh cho Thịnh Thanh mới được.

".........Cậu còn là Tô Tiểu Hi tớ quen không vậy?"

Tôi tiếp tục lắc đầu rồi cảm thán: "Tình yêu đến quá nhanh, giống như một cơn lốc xoáy vậy!"

"Cảm ơn, bạn tốt của cậu chuẩn bị rời khỏi nhóm chat đây."

Thấy vậy, tôi vội vàng đổi giọng an ủi: "Nhưng Thịnh Tiểu Thanh mãi mãi là tình yêu to bự nhất của tớ!"

"Cậu tránh ra đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đợi đến lúc hai người thành đôi nhớ báo tớ đi ăn cỗ là được, còn bây giờ tớ không muốn ăn cơm ch.ó, cảm ơn."

Ơ.

Thành đôi sao?

Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, cứ thế nhìn ba chữ này rồi bắt đầu cười ngây ngô.

Đúng lúc đó, Tiểu Lệ đang đắp mặt nạ bùn màu xanh lén lút đi đến sau lưng tôi rồi kêu "Hây" một tiếng.

Tiếng động bất ngờ bỗng vang lên khiến tôi giật b.ắ.n cả mình, suýt chút nữa đã đ.á.n.h rơi điện thoại.

"Cậu nhìn cái gì thế, bộ dạng xuân tâm phơi phới đó là sao, nãy giờ cứ cười ngu ngơ rõ lâu." Vừa dứt lời, cậu ấy liền định ghé sát vào để xem trộm.

Tôi lập tức tắt bụp điện thoại rồi nhanh ch.óng xoay người lại, vẻ mặt trịnh trọng tuyên bố: "Bí mật."

Tiểu Lệ nghi hoặc nhìn tôi một cái, nhưng vì thấy không khai thác được gì nên rốt cuộc cũng chẳng buồn nói thêm mà quay người bỏ đi luôn.

Tôi bèn nằm sấp xuống giường, kế đó mới mở lại khung chat ra.

Nhớ tới cảnh tượng ngọt ngào vừa rồi, lòng tôi lại thấy kích động vô cùng: "Vậy cậu thấy tớ đi tỏ tình thì thế nào?"

"Tại sao không phải là anh ta chủ động tỏ tình với cậu?"

Ngẫm lại thì thấy lời nói ấy quả thực vô cùng có lý.

"Thế nên..."

"Nhớ kỹ, nhất định phải chờ anh ta chủ động."

"Hả?"

"Địch không động, ta nhất quyết không động!"

11

Tôi âm thầm hạ quyết tâm để bắt đầu tuân thủ nghiêm ngặt theo đúng nguyên tắc này.

Thế nhưng, điều tôi hoàn toàn chẳng thể ngờ tới chính là…

Đừng nói đến việc "địch động".

Đến ngay cả mặt mũi quân địch tôi cũng không hề thấy tăm hơi đâu.

Tôi ngồi thẫn thờ trước giá vẽ, vừa thở dài thườn thượt vừa cố vẽ nốt bức phong cảnh cho xong.

Đúng lúc này Tiểu Lệ lại sáp tới, và thì thầm to nhỏ bên tai tôi: "Tớ nghe nói cái cô nữ sinh kia mấy ngày nay toàn tìm cách tạo cơ hội tình cờ gặp gỡ thầy Lục đấy."

Cánh tay đang cầm b.út vẽ của tôi bỗng khựng lại giữa chừng, tôi lập tức quay đầu hỏi ngay: "Thật hả?"

"Thật chứ, tớ còn nghe nói cô ta ngày nào cũng tìm thầy Lục nhắn tin trên Wechat nữa cơ."

Nói xong, cô nàng bèn ngồi về ghế của mình rồi tặc lưỡi cảm thán: "Đúng là đẹp trai sợ chai mặt."

Đến nước này thì tôi thực sự không còn tâm trí đâu để vẽ nổi nữa rồi.

Với tâm trạng nặng nề, tôi vội mở điện thoại lên để hỏi quân sư: "Tớ gặp khủng hoảng rồi."

Chương 9

"Sao thế?"

Tôi nhíu mày nhấn phím, gõ chữ nhanh thoăn thoắt: "Có người đang tấn công Lục Chi Uyên mãnh liệt lắm."

"A, thầy của cậu được hoan nghênh đến thế cơ à?"

Tôi chọt chọt vào màn hình, gõ chữ nhanh thoăn thoắt: "Ừ đấy, thầy ấy đẹp trai lắm luôn."

"Nhưng chẳng phải cậu bảo anh ta có ý với cậu sao?"

Tôi nắm c.h.ặ.t điện thoại, và đột nhiên nhận ra một vấn đề cực kỳ nan giải.

Liệu anh có đối xử với những cô gái khác giống hệt cách đã đối xử với tôi không? Nhưng dựa theo những gì tôi từng tận mắt quan sát được.

Hình như chuyện đó vốn chưa hề xảy ra...

Phải một lúc sau tôi mới gõ phím trả lời: "Cái đó thực ra cũng chỉ là cảm giác của tớ thôi."

Cho nên bây giờ: "Tớ phải tính sao đây?"

"Nếu cậu lo lắng thì cứ chủ động tìm ông ấy đi (nhún vai)."

Tôi gật đầu tán thành.

Xem ra, cuối cùng vẫn phải để đích thân tôi ra tay mới xong.

Nhưng quan trọng là: "Làm thế nào bây giờ?"

"Lên Zhihu tìm thử xem, chẳng phải sẽ tốt hơn việc hỏi một đứa 'ế từ trong trứng' như tớ sao?"

Nghe qua cũng thấy rất hợp lý.

Sau khi thoát khỏi khung chat, tôi bắt đầu nghiêm túc tra cứu tài liệu.

Kế tiếp tôi quyết định tắt điện thoại rồi ngồi lại ngay ngắn chỉnh tề.

Tôi quyết định tối nay sẽ hành động luôn.

Đây chắc chắn là giờ hoàng đạo để bày tỏ tình cảm.

Đúng rồi, tôi còn chưa hẹn trước với anh.

Nghĩ như thế, tôi vội vàng mở điện thoại nhắn tin ngay cho Lục Chi Uyên:

"Thầy Lục, tối nay thầy có thời gian không ạ?"

"Ừ, có việc gì không?"

"Em có chút việc ạ."

"Ồ, thế đến lúc đó qua phòng 2068 tìm tôi nhé."

Hoàn hảo!



Trong lòng tôi cứ thấp thỏm chờ đợi mãi mới đến lúc trời sập tối.

Vì vẫn còn chút căng thẳng nên tôi quyết định chạy xuống lầu mua rượu uống để lấy dũng khí.

Ngồi trên giường khách sạn, tôi vừa nhâm nhi rượu vừa âm thầm luyện tập lại phương pháp tỏ tình học được trên mạng.

Vừa uống cạn, tôi liền ợ một cái rõ to rồi mới ném lon rượu theo một đường cong tuyệt đẹp vào thùng rác, sẵn sàng tư thế chuẩn bị hành động!



Cốc cốc.

Tôi đứng trước cửa phòng với tâm thế của một chiến sĩ sắp ra pháp trường, biểu cảm vừa bi tráng lại vừa kiên quyết.

Ngay khi cánh cửa phòng mở ra, tôi liền thấy trên gương mặt của Lục Chi Uyên tràn đầy vẻ mệt mỏi cùng vài vệt hồng bất thường hiện lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mãi sau khi nhìn rõ là tôi, ánh mắt anh mới từ từ khôi phục lại vẻ trong trẻo vốn có.

Hai tay anh khoanh trước n.g.ự.c, cả người lười biếng dựa vào khung cửa rồi cúi đầu nhìn tôi: "Đến rồi à?"

Chứng kiến tình huống này, tôi bỗng khựng lại và không khỏi tự hỏi anh đang bị ốm à.

Do quá lo lắng nên tôi vội vàng nuốt ngược những lời đã chuẩn bị sẵn vào trong.

"Thầy Lục, thầy không sao chứ ạ?" Tôi chẳng thể giấu nổi sự bất an trong lòng.

Anh hơi nghiêng người ra hiệu cho tôi: "Vào trước đã rồi nói."

"À vâng, phải rồi." Tôi đáp rồi lủi thủi đi theo anh vào trong.

Nhìn căn phòng được bài trí sạch sẽ và ngăn nắp, chợt nghĩ đến nơi ở bừa bộn của mình, lòng tôi bỗng dâng lên chút hổ thẹn nhẹ.

"Thầy Lục, có phải thầy bị ốm thật rồi không?" Đi ngay sau lưng anh, rốt cuộc tôi vẫn chẳng nén nổi tò mò nên hỏi lại lần nữa.

"Ừ." Anh đáp khẽ, ngay khi vừa về đến phòng liền ngồi sụp xuống sô pha như thể không còn trụ vững, sau đó bèn tìm lại dáng vẻ mệt mỏi lúc nãy bằng cách tựa hẳn vào lưng ghế, tay che ngang mắt còn cơ thể thì hơi ngả ra sau.

"Thầy bị sốt sao ạ?"

Anh trầm thấp đáp khẽ một tiếng "ừ" với giọng điệu yếu ớt vô lực.

Nhận thấy tình hình chẳng ổn chút nào, tôi nôn nóng bước đến trước mặt anh: "Vậy thầy có t.h.u.ố.c không, nếu không có thì để em đi mua ngay cho thầy."

Lúc này tôi thầm tự nhủ thôi đành bỏ qua, chuyện bệnh tật mới là quan trọng nhất, còn lời tỏ tình cứ để dịp khác hãy nói sau.

Nghe thấy lời tôi, anh từ từ mở mắt rồi đặt tay lên lưng ghế, kế tiếp anh nheo mắt nhìn tôi: "Hình như là có."

Thấy vậy tôi mới nhẹ lòng vì ngỡ anh sẽ uống ngay, thế nhưng anh lại bồi thêm một câu: "Nhưng tôi không muốn uống."

Nói xong câu đó, anh lại nhìn tôi bằng vẻ mặt đầy ẩn ý khiến tôi chẳng thể ngờ Lục Chi Uyên lại có một mặt trẻ con đến thế này.

"Không được! Thầy không uống t.h.u.ố.c thì cơn sốt sẽ càng cao đấy." Tôi nghiêm giọng, bởi lẽ nghĩ đây đâu phải lúc để tùy hứng!

Tôi không ngừng giục: "Nhanh lên nào, thầy để t.h.u.ố.c ở đâu, nói em biết để em đi lấy cho thầy."

Đúng lúc đó, Lục Chi Uyên bỗng nhiên bật cười rồi kéo mạnh tôi vào lòng, khiến tôi ngồi gọn ngay lên đùi anh!

Ngọn lửa nhỏ trong tôi vừa rồi bỗng chốc vụt tắt ngấm, cả người tôi trở nên cứng đờ vì chưa kịp hiểu đây là tình huống gì.

Trong khi trái tim tôi bắt đầu đập nhanh không kiểm soát thì bên tai bỗng truyền đến giọng nói trầm thấp, đầy quyến rũ của anh: "Quan tâm tôi đến thế sao?"

Tôi vẫn giữ nguyên tư thế cũ, chẳng hề dám quay đầu lại nhìn, nhưng rồi chợt nghĩ lại thấy có chút không đúng.

Vốn dĩ hôm nay tôi đến đây là để tỏ tình mà, vậy thì mình còn phải sợ hãi cái gì chứ!

Nghĩ vậy, tôi bèn quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt anh, đồng thời thẳng lưng lên và dõng dạc tuyên bố: "Đúng thế, em chính là lo lắng cho thầy đấy!"

Anh nghe xong có vẻ rất hài lòng nên khóe miệng hơi cong lên, kế đó anh một tay ôm eo tôi, một tay thì nhéo cằm rồi dùng đầu ngón tay miết nhẹ lên môi tôi.

Cảm nhận được sự đụng chạm ấy, cả người tôi khẽ run lên một cái rồi tự nhắc nhở bản thân phải tỉnh táo lại, bởi dù gì mình cũng là người từng trải cơ mà.

Giọng anh lúc này khàn đi vài phần như thể đang dẫn dụ: "Thích tôi à?"

Dù tim vẫn không kìm được mà run rẩy vì chẳng ngờ mọi chuyện lại tiến triển nhanh đến vậy, song tôi thầm nghĩ như thế cũng tốt.

Mấy lời tỏ tình dày công chuẩn bị xem như cũng đỡ phải thốt ra.

Tôi cố trấn tĩnh, bèn hất cằm lên rồi lấy hết can đảm hỏi ngược lại: "Thế thầy có thích em không?"

Trước câu hỏi của tôi, anh bỗng nhíu mày trầm tư làm tôi bắt đầu thấy thực sự hoảng loạn.

Chẳng lẽ phán đoán của tôi đã sai, anh thực sự không hề thích tôi sao?

Phải một lúc sau, anh khẽ thở dài rồi chậm rãi thốt ra: "Thực ra..."

Hửm?

"Tình thầy trò cũng không tệ."

Hả?

Chương 10

"Kích thích lại còn đầy cảm xúc."

Nghe đến đây, sống lưng đang căng cứng của tôi liền thả lỏng ngay lập tức vì hiểu rõ anh cũng có ý với mình.

Thế nhưng niềm vui chưa kéo dài được hai giây thì anh đã bật cười khẽ, anh mang theo vẻ mặt đầy trêu chọc nhìn tôi.

Khoan đã, tình huống này có gì đó không đúng lắm.

Câu nói này nghe quen tai vô cùng, tôi chợt sững người nhận ra đây chính là nội dung tin nhắn tôi từng chat với Thịnh Thanh.

Trời đất ơi, anh đã thấy hết toàn bộ rồi sao!!!

Nghĩ đến việc hình tượng của mình bấy lâu nay hoàn toàn sụp đổ, tôi chỉ biết bất lực nhắm mắt lại.

Thôi xong rồi, tôi mệt mỏi quá rồi, cứ để trái đất này hủy diệt luôn cho xong chuyện.

Lát sau, tôi mở mắt ra rồi làm mặt lạnh nhìn anh dứt khoát: "Em chợt nhớ ra mình còn chút việc, em xin phép đi trước đây."

Nói rồi tôi định đứng dậy định chuồn lẹ, nhưng anh đã nhanh tay giữ c.h.ặ.t lấy tôi khiến tôi chẳng thể nhúc nhích được tí nào.

Lúc này trên mặt anh đã tắt hẳn nụ cười, anh nâng đầu tôi lên bắt tôi phải đối diện với ánh mắt nghiêm túc và chăm chú lạ thường của mình:

"Tôi nói thật đấy."

Do vẫn còn chìm trong sự xấu hổ ban nãy, tôi nhìn anh bằng ánh mắt oán trách rồi lí nhí đáp: "Gì cơ ạ?"

Anh ghé sát tai tôi, dùng giọng trầm thấp khàn khàn đầy từ tính để thì thầm: "Tình thầy trò kích thích ấy, em có muốn thử không?"

Hơi thở nóng hổi phả vào tai khiến tôi rụt cổ lại theo bản năng: "Th... Thử kiểu gì ạ?"

Ngay khi vừa dứt lời tôi mới nhận ra mình vừa hỏi một câu ngu ngốc, bởi lẽ ngay sau đó anh đã đáp lại bằng hành động:

"Thế này..."

"Ưm..."

Mắt tôi trợn tròn vì kinh ngạc bởi vì anh... anh đang hôn tôi!!!

Tay tôi nắm c.h.ặ.t lấy áo anh, hàng mi run rẩy không cách nào kiểm soát nổi.

Môi anh ấm áp mềm mại, có lẽ vì đang sốt nên hơi thở của anh dường như nóng bỏng hơn hẳn bình thường.

Sốt? Sực nhớ ra anh vẫn đang ốm, tôi vội vã đẩy anh ra.

"Lục Chi Uyên, anh đang sốt đấy."

Vừa mở miệng, tôi mới phát hiện giọng mình đã run rẩy từ lúc nào, chắc hẳn mặt tôi bây giờ đã đỏ lừ như trái cà chua rồi.

Để che giấu sự ngại ngùng đang bủa vây, tôi vội tìm chuyện để nói át đi: "Anh... anh mau uống t.h.u.ố.c đi đã."

Anh lười biếng nhướng mi, dùng ánh mắt mơ màng nhìn tôi rồi lại đưa đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ khóe môi.

Hành động gợi tình ấy khiến tôi chẳng dám nhìn thẳng vào anh thêm giây nào nữa!

"Uống t.h.u.ố.c cũng được." Giọng anh nghe uể oải và khàn hơn ban nãy vài phần: "nhưng em phải cho tôi hôn thêm một lúc nữa."

Tôi còn chưa kịp phản ứng với lời đề nghị đầy bá đạo ấy thì đôi môi lại bị lấp đầy:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ưm..."

Trong cơn mơ màng, tôi thầm tự hỏi sao anh lại có thể lấn lướt đến thế chứ?

Rõ ràng hôm nay tôi mới là người định đi tỏ tình cơ mà!

13

Khi tôi về đến phòng thì đồng hồ đã điểm gần 12 giờ đêm.

Lúc này Tiểu Lệ đang nằm trên giường xem tivi, thấy tôi về cô ấy liền liếc qua một cái rồi bỗng khựng lại đầy kinh ngạc: "Tô Hi!"

Vốn sẵn có tật giật mình nên tôi rõ ràng đã chột dạ: "Sao thế?"

Cô ấy nheo mắt hỏi dồn: "Muộn thế này rồi cậu đi đâu đấy?"

Thấy tình hình có vẻ toang, tôi lo lắng thầm nghĩ chắc không bị nhìn ra đâu nhỉ, rồi cố tỏ ra bình thường đáp tỉnh bơ: "Đi dạo thôi."

Thế nhưng cô ấy vẫn nhìn chằm chằm vào mặt tôi đầy ngờ vực: "Nhưng sao môi cậu đỏ thế kia, hình như..."

!!!

"... còn hơi sưng nữa."

Nghe vậy, tôi vội đưa tay lên sờ môi để kiểm tra.

Tiểu Lệ xoa cằm, rồi từ từ lộ ra nụ cười gian tà: "Không phải cậu đi 'tòm tem' với gã nào đấy chứ?"

Tôi lập tức chối phắt, đồng thời xua tay lia lịa: "Đâu có! Làm gì có chuyện đó cơ chứ."

Dù tôi đã phủ nhận quyết liệt, song ánh mắt dò xét của cậu ấy vẫn cứ dán c.h.ặ.t lên mặt tôi chẳng rời.

Làm sao bây giờ, bởi lẽ chưa thể tiết lộ sự thật nên tôi phải nhanh ch.óng bịa ra một lý do để chống chế!

Tôi cố làm ra vẻ bình tĩnh, trong khi bộ não bấy giờ đang xoay chuyển hết tốc lực để tìm đường thoát thân.

A, có rồi.

"Vừa nãy tớ lỡ ăn cái cổ vịt siêu cay nên môi mới sưng lên như thế đấy."

Để tăng thêm độ tin cậy, tôi còn nhanh ch.óng bồi thêm một câu: "Với lại bọn mình dính lấy nhau cả ngày, cậu thừa biết tớ đâu có thân thiết với gã nào đâu, đúng không nào?"

Lúc này Tiểu Lệ mới chịu tin: "Cũng đúng. Dạo này người cậu tiếp xúc nhiều nhất chắc chỉ có thầy Lục, nhưng thầy ấy thì chắc chắn là không thể nào rồi."

Nghe nhắc đến thầy Lục, tôi bỗng chột dạ nên liền vội cười trừ: "À, đúng rồi. Ơ? Cậu thu dọn hành lý xong từ bao giờ thế?"

Tiểu Lệ chỉ vào chiếc vali rồi đáp: "Xong từ đời nào rồi. Cậu cũng mau dọn đi còn mai dậy sớm."

Thấy cuối cùng cũng đ.á.n.h trống lảng thành công, tôi liền thở phào nhẹ nhõm rồi bắt tay vào dọn dẹp để leo lên giường.

Dù đã tắt điện thoại, song vì quá hưng phấn nên tôi mãi chẳng thể nào chợp mắt nổi.

Những cảnh tượng vừa rồi cứ thế ùa về rõ mồn một trong đầu, khiến tôi cứ quấn chăn lăn qua lăn lại trên giường.

Cảm giác bản thân lúc này vui sướng đến mức tưởng chừng sắp sủi bọt luôn rồi.

Tóm lại là, Lục Chi Uyên bây giờ thực sự đã trở thành bạn trai tôi rồi sao?

Aaaaaa.

Chương 11


Sáng hôm sau mới 7 giờ tôi đã chẳng thể ngủ tiếp được nữa.

Dù phải vác theo hai cái quầng thâm mắt, song tôi vẫn vui vẻ mở điện thoại nhắn cho Lục Chi Uyên một tin: "Chào buổi sáng."

Thế nhưng chờ mãi đến tận lúc lên xe rồi, anh vẫn chưa hề trả lời lại.

Tôi tựa đầu vào cửa kính, người dựa nghiêng vào ghế rồi ỉu xìu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.

Tại sao anh lại không trả lời nhỉ, chẳng lẽ là do anh vẫn chưa ngủ dậy sao? Một lúc sau, ngay trên đỉnh đầu tôi bỗng vang lên giọng nói trầm ấm: "Tiểu Lệ, tôi có chút việc cần nhờ Tô Hi giúp, hai người đổi chỗ cho nhau được không?"

Tôi ngẩng phắt lên nhìn, ngay lập tức thấy ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu lên sườn mặt với những đường nét gãy gọn của anh, thực sự đẹp trai đến mức không tả nổi.

Khóe miệng anh lúc này đang vương một nụ cười, cứ thế ung dung quan sát thái độ của tôi.

Tiểu Lệ chẳng mảy may nghi ngờ, bèn đứng dậy ngay lập tức: "Được ạ được ạ, thầy cứ ngồi đây đi ạ thầy Lục."

Ngay khi Lục Chi Uyên vừa ngồi xuống, cái bóng của anh đã bao trùm lấy tôi khiến không gian bỗng chốc trở nên chật chội lạ thường.

Sao tôi cứ có cảm giác như hai đứa đang vụng trộm thế này?

Tim tôi bắt đầu đập thình thịch, vì vậy tôi đành làm bộ nhìn về phía trước rồi một lúc sau mới dám quay đầu lại, tôi khẽ nhích người về phía anh rồi lí nhí hỏi: "Sao anh lại ngồi đây?"

Anh xích lại gần tôi hơn chút nữa, mắt dù nhìn thẳng phía trước song giọng nói lại vô cùng thong thả, mang theo chút lười biếng của người vừa mới ngủ dậy:

"Sao? Ngồi cạnh bạn gái mình cũng có ý kiến sao?"

Nói xong, anh bèn nắm lấy tay tôi vô cùng tự nhiên.

Tôi quay lại nhìn phía trước, khóe môi chẳng tự chủ được mà cong lên, rồi cũng đáp lại bằng giọng điệu đầy vui vẻ: "Ồ."

Đúng rồi, là "bạn gái" đấy nhé.

"Em không có ý kiến."

Lát sau, tôi bèn hạ giọng hỏi nhỏ: "Thế sao em nhắn tin từ sáng sớm anh lại không trả lời?"

Anh lơ đãng nắn nắn ngón tay tôi rồi mới nghiêng đầu nhìn sang, giọng nói trầm thấp lười nhác hòa cùng nụ cười mang đầy vẻ lưu manh:

"Thì là..."

"Đêm qua bận làm chút việc 'thể lực' nên sáng nay dậy hơi muộn."

"Cơ mà, chẳng phải bây giờ người của anh cũng đã sang đây với em rồi sao?"

Nói xong, anh liền trưng ra vẻ mặt đầy trêu ngươi khiến tôi chỉ biết hoàn toàn cạn lời.

Chuyện này... cái chuyện này sao anh lại dám nói ra cơ chứ, chúng tôi vẫn đang ở trên xe cơ đấy!

Cảm giác vừa thẹn vừa tức làm tôi không nhịn được bèn gắt khẽ: "Lục Chi Uyên, anh ngậm miệng lại đi!"

Thế nhưng anh lại càng cười đến mức bờ vai rung rung, đôi mắt ngập tràn ý cười cùng sự cưng chiều dành cho tôi:

"Được rồi, sau này anh đều nghe lời bạn gái hết."

Cái anh chàng này đúng là luôn có cách khiến tôi phải đỏ mặt và tim đập nhanh chẳng thể kiểm soát.

13.

Khi chúng tôi về đến trường thì trời cũng đã tối hẳn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vừa mới xuống xe, tôi đã thấy một người phụ nữ có dáng người cao ráo, ăn mặc thời thượng đang dựa vào chiếc Porsche. Vừa thấy Lục Chi Uyên, cô ta liền hớn hở vẫy tay:

"Chi Uyên, đằng này…"

Tôi và Tiểu Lệ đang kéo vali định về ký túc xá bỗng dưng khựng lại vì nghe thấy tiếng gọi.

Các bạn học xung quanh cũng ngoái nhìn rồi nhao nhao trêu chọc, thậm chí có người còn huýt sáo đầy phấn khích.

Lục Chi Uyên khẽ nhíu mày, vẻ mặt anh hiện rõ sự mất kiên nhẫn khi bước tới phía đó.

Đi được nửa đường, anh đột ngột quay đầu lại liếc nhìn về phía tôi một cái, nhưng vì sợ người khác nhìn ra sơ hở nên tôi vội vàng quay đi rồi kéo nhanh vali về phía trước.

Trên đường về, Tiểu Lệ lại bắt đầu nổi m.á.u hóng hớt: "Người lúc nãy có phải bạn gái thầy Lục không nhỉ?"

Tiếng bánh xe ma sát xuống mặt đường nghe ch.ói tai lạ thường giữa khuôn viên trường yên tĩnh, tôi bèn quả quyết đáp ngay: "Không phải."

"Sao cậu biết chắc thế?"

Tôi khựng lại một nhịp rồi mới đáp lời: "Đoán thế thôi."

Tiểu Lệ "ồ" một tiếng, sau đó lại bồi thêm một câu đau lòng: "Cơ mà trông họ cũng đẹp đôi phết, đúng là trai tài gái sắc."

Nghe câu đó, tôi dừng phắt lại rồi quay người nhìn chằm chằm vào cậu ấy làm Tiểu Lệ phải gãi đầu bối rối: "Sao dợ?"

Tôi cười híp mắt hỏi: "Cậu thấy tớ có xinh không?"

Tiểu Lệ đảo mắt đáp: "Chị Tô Hi à, ai mà chẳng biết chị là hoa khôi khoa mình rồi, còn cần em phải khen nữa hả?"

Tôi gật đầu, thầm nghĩ câu trả lời này nghe cũng khá lọt tai.

"Thế cậu thấy tớ với người phụ nữ ban nãy, ai xinh hơn?"

Tiểu Lệ ngơ ngác nhìn tôi: "Không phải chứ, cậu so đo với người ta làm gì? Một bên là nữ sinh viên ngây thơ trong sáng, một bên là chị gái trưởng thành quyến rũ, hai người có cùng hệ đâu mà so sánh?"

Đến nước này thì tôi cũng chịu thua cô ấy luôn: "Đi thôi."

Nói xong tôi dứt khoát kéo vali quay người đi trước, khiến Tiểu Lệ phải vội vàng kéo đồ đuổi theo: "Sao tớ có cảm giác ánh mắt cậu vừa nãy như muốn 'xiên' tớ thế nhỉ?"

"Không có."

"Thật á?"

"Ừ."

Về đến ký túc xá, tôi cứ thẫn thờ dọn dẹp đồ đạc trong tâm trạng rối bời.

Liệu người phụ nữ sang trọng đó có phải là người yêu cũ của Lục Chi Uyên, hay là một người theo đuổi cuồng nhiệt nào đó? Dù thuộc loại nào đi chăng nữa, sự xuất hiện của cô ta đều không khỏi khiến tôi phải phiền lòng.

Đang lúc suy nghĩ lung tung thì điện thoại bỗng vang lên âm báo tin nhắn WeChat.

Lục Chi Uyên: "Xuống đây."

Tôi tự hỏi thầm, chẳng lẽ anh giải quyết xong chuyện nhanh đến thế cơ à?

Nghĩ như thế, tôi liền đứng ngay dậy soi gương tự kiểm tra lại nhan sắc. Quả nhiên không tệ, vẫn chính là một Tô Tiểu Hi ngọt ngào đáng yêu! Tôi hài lòng gật đầu rồi lập tức vội vã chạy xuống lầu.

Dưới gốc cây loang lổ ánh đèn, Lục Chi Uyên bấy giờ đang đứng đợi với tư thế một tay đút túi quần, tay kia khẽ xoay xoay điện thoại trong khi ánh mắt hướng về phía tôi từ đằng xa.

Tôi khẽ bĩu môi, thầm nghĩ để xem lần này anh định giải thích thế nào. Cố tình đi chậm lại từng bước, tôi tiến đến trước mặt anh rồi mới nhìn anh bằng ánh mắt đầy u oán.

Thế nhưng anh bỗng kéo tôi lại gần, giọng điệu thấp thoáng ý cười trêu chọc: "Sao thế này?"

Chương 12

Anh còn dám hỏi sao á? Đúng thực là diễn sâu quá đi mất!

Vì vậy, tôi cũng làm bộ làm tịch đáp lại: "Có sao đâu, em rất fine."

Anh kéo dài giọng "ồ" một tiếng đầy ẩn ý, sau đó như thể không có chuyện gì xảy ra, anh liền ôm vai tôi rồi thong thả nói: "Được, thế đi thôi."

Tôi thực sự không lường trước được phản ứng này của anh. Chẳng lẽ anh không biết đạo lý con gái nói "không sao" tức là đang "có sao" rất lớn hay sao? Đến nước này thì tôi chẳng thể diễn nổi nữa! Tôi bèn hất mạnh tay anh ra, hậm hực nhìn thẳng vào mắt đối phương: "Lục Chi Uyên, anh thực sự không có điều gì muốn nói với em à?"

Anh lại cười hăng đến mức hai bả vai khẽ run lên: "Có chứ."

"Thế sao anh còn cười cái gì cơ chứ!"

Anh nhéo má tôi với vẻ mặt đầy cưng chiều: "Anh thấy con mèo nhỏ nhà mình rõ ràng đang giận dỗi tuy nhiên cứ cố tỏ ra bình tĩnh, nhìn đáng yêu quá chẳng chịu được."

Thì ra là anh cố tình trêu tôi! Lần này tôi thực sự bùng nổ tức giận rồi!

Tôi dứt khoát quay người định đi thẳng, nhưng ngay lập tức anh đã nhanh ch.óng ôm chầm lấy tôi từ phía sau rồi kéo cả người tôi vào lòng. Hai tay anh nâng lấy mặt tôi, ánh mắt đầy quyến luyến cùng giọng nói dịu dàng hết mực: "Được rồi, không trêu em nữa, chúng ta cùng đi dạo chút nhé?"

Tôi chỉ khẽ hừ nhẹ một tiếng coi như đồng ý, rồi sau đó cả hai cùng tản bộ đến bên hồ Nguyệt Nha ở ngoài trường.

Gió đêm hè thổi nhè nhẹ phả vào mặt mang theo cảm giác mát rượi dễ chịu, đồng thời mặt trăng cũng e thẹn chui ra khỏi tầng mây để soi bóng xuống mặt hồ tạo nên những đốm sáng lấp lánh.

Lục Chi Uyên nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, giọng nói theo gió truyền đến vô cùng chậm rãi: "Cô gái lúc nãy chính là con gái của bạn của bố anh."

Anh dừng lại một chút rồi mới giải thích thêm: "Thực ra hồi nhỏ hai nhà có hứa hôn, chắc do quan hệ làm ăn nên giờ lớn rồi họ lại nhắc lại chuyện cũ."

Tôi lập tức ngớ người, bởi tôi chẳng thể tin nổi đã năm 2022 rồi mà còn tồn tại chuyện hứa hôn hay liên hôn gia tộc gì đó.

"Anh đi làm giáo viên cũng vì không muốn bị chuyện này ràng buộc." Anh vừa nói vừa lơ đãng đưa tay sờ mũi.

Tôi bắt ngay lấy trọng điểm để hỏi vặn lại: "Thế cô gái kia có thích anh không, rồi hai người bây giờ tính sao đây?"

Anh bèn xuýt xoa một tiếng đầy vẻ lười biếng: "Chuyện đó quan trọng đến thế cơ à?"

"Sao lại không quan trọng?" Tôi phản bác lại ngay lập tức.

Anh khẽ nhướng mày: "Quan trọng là anh thích em."

Ồ.

Chỉ một câu nói của anh thôi đã khiến lòng tôi sướng rơn lên, nhưng tôi vẫn cố bĩu môi: "Tình địch của em cũng nhiều quá rồi đấy."

"Có sao?" Anh nhướng mày hỏi lại.

Tôi bèn hăng hái hẳn lên: "Có chứ, ngay trong lớp mình còn có người đang công khai theo đuổi anh kìa."

Anh gật đầu xác nhận: "Ồ, hình như đúng thực là có chuyện ấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhìn xem, hóa ra anh vốn đã biết tỏng mọi chuyện!

Thế rồi anh bất ngờ đổi giọng: "Nhưng sau tất cả, cuối cùng anh vẫn bị em cưa đổ, em thấy vui không?"

Mặc dù hôm đó đúng là tôi định tỏ tình, nhưng người chủ động hành động trước rõ ràng chính là anh! Tôi bĩu môi không phục: "Rõ ràng là anh động thủ trước cơ chứ!"

Anh lười biếng "ừ" một tiếng, kế tiếp khéo léo vén mấy sợi tóc lòa xòa của tôi ra sau tai rồi bóp nhẹ tay tôi: "Ừ, là anh động thủ trước."

Ủa, sao tự nhiên hôm nay anh lại dễ tính thế nhỉ? Cảm thấy có gì đó không đúng, tôi bèn nghi hoặc hỏi: "Nhưng sao anh biết hôm đó em định tỏ tình?"

Nhìn vẻ mặt kinh hoàng của tôi, anh lơ đãng liếc nhìn rồi cố tình kéo dài giọng tỏ vẻ bí hiểm: "Anh biết thì biết thôi."

"Nói mau!" Tôi tò mò đến c.h.ế.t mất thôi.

Lúc này anh mới từ tốn giải thích: "Thật ra từ lần trước thấy em không vui, anh đã đoán được là em có cảm tình với anh rồi."

Anh dừng lại một nhịp rồi mới nói tiếp: "Hôm đó em đến tìm anh với gương mặt đỏ bừng vì uống rượu, lại thêm cái vẻ hùng dũng như sắp đi vào chỗ c.h.ế.t nên anh liền đoán ra ngay lập tức."

Lục Chi Uyên, anh có thể đừng lợi hại như thế được không? Anh làm vậy sẽ khiến em trông ngốc nghếch lắm đấy!

Tuy nhiên tôi vẫn cìn thắc mắc một điều: "Thế sao anh không đợi em nói trước?"

Anh thong thả đáp lại với vẻ nhàn nhã nhưng lại xen lẫn sự nghiêm túc: "Chuyện tỏ tình sao có thể để con gái làm chứ? Thế nên anh mới phải tiên hạ thủ vi cường đấy."

Trái tim tôi trong khoảnh khắc này như bị thứ gì đó đ.á.n.h trúng, bỗng dưng trở nên mềm mại đến khó tin. Một Lục Chi Uyên phóng khoáng bất cần hóa ra cũng có lúc dịu dàng tinh tế đến thế.

Ơ, khoan đã! Thế có nghĩa là anh đã thích tôi từ lâu rồi sao?

Tôi vui sướng phát điên vì phát hiện này, suýt chút nữa là đã nhảy cẫng lên. Tôi vừa lắc lắc cánh tay anh vừa cười đầy đắc ý: "Không ngờ nha, hóa ra anh đã nhòm ngó em từ lâu rồi cơ đấy."

Anh nhìn tôi đầy vẻ buồn cười rồi ngay lập tức khôi phục vẻ không đứng đắn thường ngày, anh quay người nhìn về phía trước rồi lười biếng đáp: "Em nghĩ nhiều rồi, anh chỉ là không muốn từ chối con gái nhà người ta thôi."

Gió đêm dịu dàng thổi bay những sợi tóc mái trên trán anh, làm cho đường nét sườn mặt anh dưới ánh trăng càng trở nên rõ nét.

Em thèm vào tin lời anh! Tôi chớp mắt, cố tình làm giọng nũng nịu: "Thế hả anh trai~"

Nghe tiếng gọi đó, hai mắt anh liền tối sầm lại, và giọng nói cũng khàn đi trông thấy: "Gọi lại lần nữa xem nào."

"Anh... trai? Anh... Ưm..."

......

Thật ra, ngay từ lần đầu tiên gặp anh, trái tim em đã nổ tung như pháo hoa rực rỡ.

Và con đường anh bước về phía em đã làm kinh ngạc cả phong cảnh quãng đời còn lại của em.

Trăng đêm nay thật đẹp.

Và gió cũng thật dịu dàng.

(Hết)